Khi được hỏi "bạn đặt báo thức cho mình lúc mấy giờ?", mỗi người lại có một câu trả lời khác nhau. Vài người trả lời rằng 5-6 giờ sáng, có người cứ ngủ đến lúc nào muốn dậy thì dậy , một số khác lại có thể tự dậy mà không cần báo thức,... Thế nhưng dù có là thời điểm nào đi nữa thì liệu có đúng rằng mỗi khi bắt đầu một ngày mới là bạn đã hoàn toàn thức giấc? Thật ra trong cuộc sống, có nhiều người vẫn thức dậy mỗi ngày, sinh hoạt mỗi ngày nhưng thực chất lại đang ngủ quên trong cái bóng của chính mình. Nhưng thật đáng tiếc, thời gian của mỗi người đều có giới hạn. Họ cứ mãi lãng phí nó để rồi đến cuối đời nhìn lại chỉ là một sự ân hận, hối tiếc.
"Ngủ quên" tồn tại ở nhiều trạng thái khác nhau. Đó có thể là sống không đúng con người thật của mình. Vì lý do nào đó mà họ phải sống cuộc sống giả tạo. Để làm hài lòng người khác mà ép buộc con người thật của mình phải "ngủ yên". Chẳng hạn như xung quanh chúng ta, vẫn thường nghe câu chuyện của những người con gái cá tính, yêu thích tự do, bay nhảy, mạo hiểm, khám phá. Nhưng vì định kiến xã hội, áp lực gia đình, bạn bè,... ép buộc họ phải cố gắng trở nên dịu dàng, nữ tính, đoan trang. Khi trưởng thành rồi thì phải trở thành người phụ nữ của gia đình, nữ công gia chánh, chăm lo cho chồng con. Cuối cùng đành chấp nhận chôn vùi tự do của chính mình.
Lại có những người phải "ru ngủ" đam mê của bản thân. Cũng không phải lần một, lần hai chúng ta nghe thấy câu chuyện của những người bạn trẻ bị người khác "đánh cắp" đam mê. Như cậu bạn hàng xóm ngày xưa, nhiều lần nghe cậu ấy nói đến giấc mơ trở thành kĩ sư nông nghiệp. Mỗi khi nhắc đến giắc mơ ấy, dường như trong mắt cậu bạn là những gì trong sáng nhất, đẹp đẽ nhất. Đó là những buổi sáng ngắm giọt sương đang còn đọng trên cành cây do chính tay cậu trồng, có lúc lại là hình ảnh những giọt mồ hôi trên tấm lưng giữa buổi trưa hè chăm sóc. Còn có cả bàn tay lấm lem bùn đất nhưng nụ cười rạng rỡ trên môi khi đến mùa thu hoạch - nhìn thành quả của mình được người ta yêu thích. Cậu còn nói "mỗi ngày nhìn thấy cây do mình trồng lớn thêm một chút ,thì bao nhiêu vất vả cậu cũng không sợ". Thế nhưng cuối cùng giấc mơ cháy bỏng đó cũng đành phải khép lại - gia đình cậu bảo "làm nông không giàu, không danh giá"
Thậm chí chúng ta thấy có bao nhiêu người đang sống trong một hạnh phúc "tạm bợ". Nhìn vào, họ là những người trưởng thành rồi, giàu có rồi, có địa vị rồi. Nhưng mấy ai biết rằng, giữa hào quang sáng chói ấy là cả một hậu trường không mấy vui vẻ. Áp lực cuộc sống, áp lực cái nhìn của người khác ép họ phải làm việc không ngừng nghỉ . Để rồi cuối cùng trở thành cỗ máy chỉ biết làm việc mà không bao giờ được nghĩ cho bản thân mình. Và cũng vì thế, tình cảm, cảm xúc của họ cũng bị "ngủ yên" trong giá lạnh. Từ đó, hạnh phúc thật sự cũng tan vỡ.
Nếu nhìn nhận những câu chuyện trên bằng ánh mắt tiêu cực, thì hầu như kết thúc không có hậu xuất phát từ lỗi của những tác nhân bên ngoài. Nhưng nếu công bằng mà nói thì nếu biết "tự đặt báo thức" cho mình, mọi việc đã đi theo một hướng khác - là do họ chấp nhận bị người khác "ru ngủ" mà thôi. Thời gian là món quà diệu kì mà cuộc sống ban tặng cho mỗi người, đừng mãi phí phạm nó. Hãy tự hỏi bản thân xem, bạn đã đặt báo thức cho mình chưa? Và nếu có thì nó sẽ kêu vào mấy giờ, của năm nào?

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét